Cửa hàng gấu bông - Tôi và anh (tác giả sử dụng danh xưng này thay cho tên nhân vật) học cùng lớp. Trong nhóm bạn, ai cũng biết tình cảm chúng tôi dành cho nhau. Tất nhiên, tôi và anh cũng hiểu rất rõ đối phương nghĩ gì về mình.
"Là con trai phải chủ động", tôi luôn nghĩ như vậy và chờ đợi anh nói một lời tỏ tình. Nhưng không, anh chưa bao giờ làm vậy. Anh là một tên con trai nhút nhát. Anh chỉ dám thể hiện tấm lòng bằng hành động, những hành động đặc biệt.
Những lúc đi chơi cùng nhau, chúng tôi lại cảm thấy thật hạnh phúc và ấm áp. Dù anh chẳng bao giờ nói với tôi ba từ tôi thầm mong đợi, nhưng kết thúc những buổi hẹn hò, anh đều tặng tôi một con gấu bông.

Sinh nhật tôi, anh tặng gấu bông. Ngày lễ, giáng sinh hay bất cứ ngày gì đặc biệt đại loại như thế, anh cũng chỉ đến nhà thăm tôi, tặng gấu bông rồi lặng lẽ ra về. Số gấu bông tăng dần đều theo thời gian hẹn hò, tỉ lệ nghịch với lòng kiên nhẫn của tôi. Vì điều tôi cần nhất lúc đó không phải là những con gấu bông mà là ba từ thiêng liêng kia, do chính anh nói ra. Chắc là anh cũng hiểu đó, chỉ là anh chưa làm được thôi.

Cho đến một ngày kia, một ngày không đặc biệt, không sinh nhật, không lễ, không kỉ niệm gì hết, anh hẹn tôi ra công viên. Đến nơi, anh lẳng lặng trao tôi con gấu bông rất to, khác với tất cả những con gấu bông trước kia và nhìn tôi, chờ đợi điều gì đó. Nhưng không, tôi ôm con gấu bông rồi lạnh lùng vứt ra đường, òa khóc nức nở:
- Em đâu có cần những thứ vô tri này chứ. Sao anh chưa bao giờ nói yêu em, dù chỉ một lần... huhu... Sao anh cứ bắt em đợi chờ mãi thế?
Tôi khóc to hơn. Anh nhìn tôi buồn bã. Anh chạy thật nhanh ra đường, nhặt lại con gấu bông rồi nhìn nó với ánh mắt đầy trách móc, khi một chiếc xe tải vừa lao tới... Và...
...RẦM!...
Tôi như người mộng du lao ra ôm lấy anh và khóc. Những giọt nước mắt hối hận ướt đẫm cả khuôn mặt. Và anh, vẫn dồn chút sức lực cuối cùng lau nước mắt cho tôi: "Em đừng khóc" rồi mỉm cười và ra đi vĩnh viễn.

... Một tuần sau...
Mọi việc bên nhà anh đã xong xuôi, tôi về nhà, thẫn thờ như kẻ mất trí. Tôi chưa chấp nhận nổi sự thật đau đớn này. Tôi lấy ra tất cả những con gấu bông anh tặng, ôm chặt vào lòng, chợt giọng anh vang lên: "I love you, love you forever!" thật trầm ấm.
Tôi giật mình, vội ôm tất cả những con gấu còn lại vào lòng, 365 con gấu bông cùng vang lên những lời như thế. Và tôi ôm
chặt con gấu bông cuối cùng, to nhất và cũng đã bị tôi đối xử tệ nhất:
- Em à! Anh xin lỗi vì đã để em phải chờ những lời này của anh, anh biết lòng kiên nhẫn của con người có hạn, em cũng vậy. Anh tệ quá phải không? Đến lời yêu em cũng phải nhờ gấu bông nói hộ. Và anh quyết định sẽ tự nói ra những lời này, nếu em có đủ kiên nhẫn nhận lấy con gấu bông cuối cùng này: "Anh yêu em, yêu em hơn tất cả những gì anh có, mãi mãi như vậy!"

Sự đau đớn từ tim tôi như trào lên, nghẹn ứ nơi cổ họng. Tôi ôm chặt con gấu bông và không thể khóc nổi nữa. Trong căn phòng xinh xắn ngập tràn gấu bông, tôi nằm ngửa, mở mắt trống rỗng nhìn trần nhà. Tôi mất anh, mất thật rồi, mất vì lòng ích kỉ, nhỏ nhen, mất anh vì sự hấp tấp, nóng vội. Nếu có thể kiên nhẫn thêm một chút, tôi và anh đã là cặp đôi hạnh phúc biết nhường nào. Cuộc đời này không tồn tại hai chữ "Nếu như", cho đến khi tôi nhận ra mọi chuyện thì anh đã ra đi mãi mãi.
Hôm nay, tôi kể cho các bạn nghe câu chuyện này cũng là lời giải thích về tình yêu dành cho gấu bông của chính bản thân tôi. Gấu bông chính là đại diện cho lời tỏ tình ngọt ngào nhất, lãng mạn nhất, chân thành nhất của mỗi chàng trai đối với nửa kia của mình. Hãy trân trọng điều đó nhé!
Xem thêm
Cửa hàng gấu bông trân trọng từng giây phút được phục vụ quý khách!
Địa chỉ: 324/7 Hoàng Văn Thụ, Phường 4, Quận Tân Bình, TP.HCM
Hotline: 08 6676 3005 - 090 683 9737
Website:
http://www.gaubongtotnghiep.com
Cửa hàng gấu bông trân trọng cảm ơn!